¢lüß ¶=¶ëø...
Cần 1 thợ cao tay về Photoshop để làm baner riêng cho club


...... Hixx.. 1 mình Bo làm hông xuể......

thể lệ tuyển chọn cho chức hiệu " PS diễn đàn" là mọi người ai PS đc :
1 baner có pixels 832 x 320
1 theme có pixels 1024 x 768

ai làm đẹp hơn ý nghĩa và độc đáo cho ngôi nhà Heo chúng taz tuyễn người đó....

và sẽ có 1 BOX riêng dành cho người này quãn lý....
Và 1 người sữ dụng thành thào diễn đàn để điều hành cùng Bo..
Iu member Heo nhìu lắm lắm..
CHUXX..



Mọi chi tiết liên hệ YH : chiecquanxikhacten_anhvaem@yahoo.com.vn

------------------------------------------
[Heo]_BoBo_
Thank's

¢lüß ¶=¶ëø...

º•¤☼Fämïiÿ ¶=¶ëø☼¤•º
IndexGalleryĐăng kýĐăng Nhập
Tìm kiếm
 
 

Display results as :
 
Rechercher Advanced Search
Thống Kê
Hiện có 1 người đang truy cập Diễn Đàn, gồm: 0 Thành viên, 0 Thành viên ẩn danh và 1 Khách viếng thăm

Không

Số người truy cập cùng lúc nhiều nhất là 78 người, vào ngày Wed May 04, 2011 6:43 am
Latest topics
» Báo Danh Tại Đây....
Thu Jun 28, 2012 6:17 pm by

» siêu mẫu khoe đừng cong quyến rũ.....
Thu Jun 28, 2012 6:01 pm by

» Những câu trả lời "cười ra nước mắt" của học sinh
Wed May 30, 2012 7:30 pm by

» [Heo]_polao_ xin ra mắt
Tue May 22, 2012 7:36 pm by

» 1 ngay` di choi disneyword cua? AnDy
Wed May 09, 2012 6:59 pm by

» day^ la` nguoi` ban dau` tien khi AnDy den' Mi~
Mon May 07, 2012 7:45 pm by

» pe" zUn^^ hi`hi`
Mon Apr 30, 2012 1:10 pm by

» ANdy cùng zợ chém zó tập 2
Mon Apr 30, 2012 12:51 pm by

» Mot. dam" tang khong co' hau^.
Mon Apr 30, 2012 12:25 pm by


Share  | 
 

 Chương 28: Kẻ điên!...Chương 29: Con yêu hai người thật nhiều!...Chương 30: Mít ướt!..Chương 31: Tình yêu và trách nhiệm.

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giả Thông điệp
[Heo]_AnDy_
ςãภђ รát 113
ςãภђ รát 113


Tổng số bài gửi : 444
Age : 25
Registration date : 31/08/2008

Bài gửiTiêu đề: Chương 28: Kẻ điên!...Chương 29: Con yêu hai người thật nhiều!...Chương 30: Mít ướt!..Chương 31: Tình yêu và trách nhiệm.   Thu Dec 16, 2010 10:35 am

Chương 28: Kẻ điên!
Thanh Mai đi khỏi, tôi gồng mình đẩy người ra khỏi mẹ, tôi lao ra ngoài nhà như một kẻ điên loạn. Nhưng đã quá muộn, chiếc taxi đã chuyển bánh, khuất dần vào trong bóng tối. Tôi khuỵ gối xuống lòng đường, nước mắt tôi chợt lăn một vệt dài. Tôi đau!
Tôi trở vào nhà trong bộ dạng của một kẻ đang điên, và vô cùng đáng sợ. Tôi đi qua mẹ mà không thèm nhìn bà lấy một cái. Tôi trở lên phòng, vào nhà vệ sinh, xả nước và gục mặt trong bồn rửa. Nước lạnh làm giải toả cái nhiệt trong tôi. Nhưng hình ảnh Thanh Mai gào thét trong đau đớn khiến tôi nghẹt thở.
Tôi vớ cái điện thoại gọi cho Thanh Mai nhưng máy đã bị tắt. Tôi biết cô ấy đã bị cắt liên lạc với tôi. Tôi gọi điện máy bàn, đường dây cũng không liên lạc được. Tôi gọi cho Thanh Trúc, cô ấy cũng không nghe máy. Qúa tuyệt vọng, tôi lao ra khỏi nhà trong chiếc SANTAFEB quen thuộc của mình, lái xe như một thằng điên phi thẳng đến nhà Thanh Mai.
- Anh Lâm! Anh còn đến đây làm gì?
- Thanh Trúc! Anh xin em đó! Em cho anh gặp Thanh Mai đi!
- Em không nghĩ là hai người lại có thể với nhau. Nhưng việc anh và Thanh Mai có con thì càng không thể chấp nhận! Thôi anh về đi! Mẹ em đang mất bình tĩnh, đợi khi nào mẹ nguôi giận thì anh đến!
- Không! Thanh Trúc, anh muốn gặp Thanh Mai!
- Thanh Mai… nó….
- Thanh Mai… cô ấy ở đâu? Cô ấy có bị làm sao không? Thanh Trúc anh cầu xin em đó, cho anh gặp Thanh Mai! Anh yêu em gái em thật lòng mà!
- Cậu còn đến đây làm gì? - Tiếng bà Thanh khiến cả tôi và Thanh Trúc phải giật mình.
- Thôi anh về đi! Mau lên!
- Không! Cô ơi! Cho cháu gặp Thanh Mai đi mà! Vừa lúc đó tôi nghe tiếng đập cửa ầm ầm và tiếng gào thét của Thanh Mai trên phòng.
- Mẹ ơi! Thả con ra! Mẹ ơi!... Con xin mẹ đó! Thả con ra!
- Thanh Mai ơi! – Tôi như một thằng điên gào gọi cô ấy!
- Anh Lâm ơi! Anh có ở đó phải không? - Tiếng tay nện vào cửa lại vang lên liên hồi, tiếng gào thét trong nước mắt nhưng yêu ớt cứ dội vào tim tôi.
- Anh Lâm ơi…..! Mẹ ơi…. Thả con… ra…
- Cậu cút về cho tôi! – Bà Thanh giận dữ, cùng Thanh Trúc đẩy tôi ra khỏi cửa nhà.
- Anh Lâm anh về đi!
- Không! Cô ơi! Cháu xin cô đó! Cô cho cháu gặp Thanh Mai. Mõi tội lỗi là do cháu! Tất cả là do cháu, không liên quan gì đến Thanh Mai! Cô ơi! Xin đừng làm gì cô ấy! Thanh Mai vô tội! Chúng cháu yêu nhau! Cháu yêu cô ấy thật lòng mà.
- Tôi bảo cậu về cơ mà! Cậu không về tôi báo cảnh sát đó!
- Cháu thực lòng yêu con gái cô! Cháu xin cô đấy… Mặc cho tôi nói gì và tiếng Thanh Mai gào thét không thôi trên phòng, bà Thanh vẫn nhất quyết đuổi tôi ra khỏi nhà, đóng chặt cổng và tắt điện. Tôi đứng ở ngoài, ngước đôi mắt đỏ ngầu lên phía phòng Thanh Mai. Bóng cô ấy chạy lại đứng bên cửa sổ nhìn xuống chỗ tôi. Cô ấy gào gọi tên tôi, nhưng tôi không thể nào nghe tiếng bởi lớp kính của sổ kín bưng. Đôi tay cô ấy nắm chặt đấm mạnh vào kính cửa một cách tuyệt vọng. Trái tim tôi đau thắt, người con gái tôi yêu đang đứng ngay trước mắt tôi nhưng lại bị ngăn cách hoàn toàn.
Mưa!
Mưa nặng hạt!
Mưa ngày càng nhiều!
Tôi vẫn đứng chết chân nhìn người con gái tôi yêu. Bốn con mắt nhìn nhau hoà trong nước mắt. Và có cả những giọt nước mắt hoà trong mưa. Tôi ứơt sũng và lạnh. Tôi thấy lạnh trong lòng. Tôi thấy đau trong tim. Tôi chỉ muốn khuỵ xuống. Người con gái tôi yêu cũng đang đau. Tôi cảm nhận rõ những dòng nước mắt nóng bỏng qua lớp kính dày đặc kia.
Mưa sối sả! Mưa làm cho con người ta buốt lạnh và nhói đau. Mưa làm nỗi đau trở nên nhức nhối. Mưa khiến nước mắt rơi nhiều hơn. Nhưng… mưa không làm con người ta xuôi lòng và bỏ cuộc.

Chương 29: Con yêu hai người thật nhiều!
Tôi cảm nhận thật mơ hồ cái mềm mại từ đôi bàn tay thiếu nữ đặt lên trán mình. Và cái nóng bỏng bởi giọt nước mắt vô tình rơi trên má. Tôi thấy toàn thân như mềm nhũn, không có chút sức lực để nắm lấy cái cảm giác ấm áp dù chỉ là mơ hồ đó. Trong cơn mê, tôi nghe văng vẳng lời thì thầm: “Đừng chết!... Anh nhé!... Đừng bỏ em… anh nhé!” Tôi không còn thấy gì nữa, thiếp đi trong cơn mệt mỏi và cái đầu đau nhức, nóng bỏng.
Tôi lim dim, khẽ mở đôi mắt một cách mệt mỏi và khó khăn. Cái trần nhà sơn kẻ các đường thẳng vuông góc. Cái đồng hồ vuông vắn, nâu đen. Cái bàn làm việc với một chồng giấy tờ… Mọi thứ thật thân quen. Tôi đang nằm trong chính căn phòng của mình. Rõ ràng tôi nhớ là tôi đã ở nhà Thanh Mai cơ mà. Cái đầu tôi đau nhức. Khắp người vẫn nóng ran. Tôi nghe thấy tiếng bước chân quen thuộc và tiếng đẩy cửa. Tôi nhắm chặt mắt như chưa hề có sự tỉnh dậy của mình. Tôi cảm nhận rõ đôi bàn tay mẹ đặt trên chán mình. Tôi giận bà lắm... nhưng cái cảm giác lúc này trong tôi bình yên thấy lạ. Tôi nhớ đến Thanh Mai và cái đầu tôi lại đau như búa bổ. Tôi lo cho Thanh Mai. Tôi nhớ Thanh Mai. Tôi muốn gặp cô ấy! Nhưng cơn đau đầu lại khiến tôi thiếp dần.
Đã ba ngày nay tôi ốm mê man. Cứ tỉnh lại mê. Cứ thế, người tôi gầy đi trông thấy. Nhưng hôm nay, tôi thấy người đỡ hơn. Cái đầu đã nhẹ đi rất nhiều.
Bỗng tôi nghe thấy tiếng ai đó kêu la ngoài nhà. Cố bước ra khỏi chăn, tôi tiến lại chỗ cửa sổ. Qúa choáng váng. Tôi thấy Thanh Mai. Cô ấy đang đứng ngay trước cửa nhà tôi. Đầu đeo băng dôn, tay giơ tấm biển to đoành với dòng chữ: “Cháu yêu anh Lâm! Xin hãy cho chúng cháu cưới nhau!”. Và cô ấy liên tục kêu gào cái khẩu hiệu đó.
- Bác Kim! Xin bác hãy cho chúng cháu được cưới nhau! Cháu yêu anh Lâm! Chúng cháu yêu nhau! Chúng cháu chỉ cưới mình nhau thôi! Bác Kim ơi! Bác Kim ơi! Xin hãy chấp thuận cho chúng cháu!...
Tôi không biết là nên vui hay nên buồn nữa đây. Đồng hồ mới điểm chưa đầy 6h sáng mà cô ấy đã làm loạn cả khu phố lên thế. Nhưng tôi vui vì nhìn Thanh Mai khí thế như vậy có nghĩa là cô ấy không sao cả. Tôi muốn mở cửa gọi cô ấy. Trong khi tôi đang cố mở bằng được cái chốt cửa thì nhìn thấy mẹ tôi chạy ra. Không được! Bà sẽ giết cô ấy mất! Nhưng tôi không thể. Tôi vẫn còn rất mệt. Tôi không đủ sức để đẩy nổi cái chốt cửa sổ. Tôi cố gắng bước thật nhanh xuống nhà.
- Cô định làm loạn ở đây sao? - Mẹ tôi quát lớn!
- Cháu xin lỗi! – Thanh Mai co rúm người, cái môi bặm lại, hai cái mắt nhắm chặt. Cứ như đang chờ đợi hình phạt từ mẹ tôi!
- Cô có biết là vì cô mà hàng xóm gọi điện sang chửi tôi không?
- Cháu! Cháu biết lỗi rồi ạ! – Cô ấy nói mà mắt vẫn nhắm chặt!
- Tôi đã làm gì cô đâu mà cô co rúm người thế kia? Thanh Mai hé hé cái mắt, sợ sệt:
- Cháu sợ bác sẽ đánh cháu!
- Tôi không giống mẹ cô. Đi đánh con người khác!
- Bác ơi! Anh Lâm…
- Nó vẫn bệnh! Tất cả là vì cô đó! Thanh Mai bật khóc khiến mẹ tôi phải sững người.
- Huhuhu… huhu…. – Cô ấy khóc ngày một to.
- Tôi đã làm gì cô đâu mà cô khóc hả? Cô nín ngay cho tôi. Không hàng xóm nghe thấy lại bảo tôi đánh người.
- Bác ơi! Cháu xin bác đó! Bác cho cháu cưới anh Lâm đi! – Cô ấy ôm chầm lấy mẹ tôi mặc cho bà kéo mãi cũng nhất quyết không chịu buông tay ra.
- Trời ơi là trời! Trên đời còn có kiểu người thế này sao?
- Bác! Bác đồng ý bác nhá! - Bỏ tôi ra đã! Ôm thế này tôi nghẹt thở mất! Thanh Mai buông ra nhanh chóng, miệng cười toe dù mắt vẫn ngân ngấn nước:
- Mẹ đồng ý mẹ nhé!
- Ai là mẹ cô hả?
- Là mẹ đó!
- Tôi không phải mẹ cô!
- Nhưng là mẹ chồng con!
- Cái con bé này!
- Mẹ ơi con đói!
- Cái gì?
- Từ hôm qua tới giờ con chưa ăn gì! Con đói thì cháu nội mẹ cũng đói mà!
- Cái con bé này. Sao không ăn? Tệ quá đi! Không biết lo cho bản thân thì phải biết nghĩ đến con chứ! Đúng thật là…. Còn đứng đó làm gì? Vào đây tôi nấu mì cho.
Tôi đứng trên cầu thang nhìn cái dáng nhỏ nhắn của cô vợ tương lai lẽo đẽo theo sau mẹ tôi khiến tôi thấy lòng chợt vui quá. Tôi khẽ mỉm cười thấy lòng đầy hạnh phúc. Thanh Mai! Anh yêu em! Mẹ! Con yêu mẹ! Con yêu hai người thật nhiều!

Chương 30: Mít ướt!
Tôi leo *** giả như không hay biết chuyện gì và vẫn còn chìm trong giấc ngủ. Đúng như tôi đoán, mẹ tôi cho Thanh Mai lên phòng thăm tôi. Bàn tay mảnh dẻ của cô ấy khẽ đặt lên trên má tôi rồi lướt nhẹ khắp mặt. Cứ như là cô ấy nhớ chúng lắm và muốn ôm trọn chúng vậy. Bàn tay cô ấy dừng lại trên đôi môi tôi. Đôi môi khô, nhạt phếch của một kẻ ốm yếu. Lại một lần nữa tôi cảm nhận được cái bỏng rát trên má mình bởi giọt nước mắt nóng hổi của người con gái tôi yêu. Thanh Mai đưa hai tay nắm chặt lấy bàn tay của tôi. Cái siết như trao hết yêu thương và nỗi nhớ mong của cô ấy. Tôi thấy mình như được tiêm hàng vạn những liều thuốc tăng cường sinh lực. Mọi mệt mỏi trong tôi đều tan biến. Tôi vùng dậy, ôm choàng lấy Thanh Mai trong sự ngỡ ngàng của cô ấy. Cái ôm riết như không đủ cho bao nỗi đau khổ và nhớ mong những ngày qua. Cái ôm như muốn giữ chặt người mình yêu, không để phải xa nhau một lần nữa. Cái ôm như lấp đầy và chữa lành mọi vết thương đau nhói trong lòng và trong hai con tim đang yêu.
Trong khi chúng tôi ở bên nhau thì không biết mẹ tôi đã đi đâu. Đến tận trưa mới thấy mẹ tôi về. Nhìn thấy tôi, sắc mặt có vẻ tỉnh táo, tôi biết bà vui lắm nhưng vì có Thanh Mai nên bà tỏ ra bình thản như không.
- Thanh Mai bữa nay ăn cơm ở đây.
- Dạ?
- Sao vậy?
- Dạ! Cháu… cháu…
- Tôi đã nói với bà Thanh rồi! Vừa nghe thấy mẹ tôi nhắc đến mẹ, Thanh Mai có vẻ lo sợ lắm. Cô ấy cứ bấm ngón tay liên tục. Tôi đoán chắc cô ấy sợ mẹ tôi đã nói chuyện cô ấy đến đây làm loạn. Thử nghĩ xem ai mà có thể chấp nhận cảnh con mình lại đi biểu tình đòi cưới chứ. Tôi khẽ đưa tay nắm lấy bàn tay cô ấy rồi nhẹ nhàng:
- Không sao đâu! Ở lại ăn cơm với mẹ và anh. Mấy hôm nay anh cũng nhớ cơm lắm rồi đấy! – Tôi khẽ cười để xua đi những lo lắng trong cô ấy. Thanh Mai mỉm cười nhưng liếc sang mẹ tôi thì cô ấy vẫn còn gượng gạo lắm.
- Thôi không phải đứng đó mà tình cảm. Vào đây phụ tôi một tay nấu nướng. - Bất giác tôi thấy Thanh Mai run lên. Cô ấy khổ sở quay sang tôi cầu cưú. Cô ấy thì biết nấu nướng gì đâu mà phụ mẹ tôi chứ. Qủa này thì tiêu thật rồi. – Ơ hay, còn đứng đó làm gì?
- Dạ… dạ cháu vào đây ạ! – Cô ấy vừa đi vừa ngoái lại, cái mặt mếu máo trông đến là thảm hại. Tôi chỉ còn biết khẽ cười: “Thôi cố đi em, đừng làm vỡ hay cháy cái gì là được!”
Một tiếng đồng hồ sau, mẹ tôi và Thanh Mai trở ra với một mâm đầy thức ăn.
Một kì tích xảy ra. Không có một cái gì đổ vỡ hay cháy khét. Mẹ tôi cũng không kêu than gì cả ngoài câu:
- Bữa nay toàn tôi nấu đó, chỉ dám nhờ em yêu của anh phụ lặt rau với thái củ thôi đó.
- Cám ơn mẹ! – Tôi khẽ cười trong khi Thanh Mai cái mặt tái lại. – Thôi ăn cơm nào. Nhớ cơm mẹ nấu quá! – Tôi gắp lia lịa thức ăn vào bát mẹ, và bát Thanh Mai.
- Tưởng mày quên bà mẹ này rồi! – Tôi cười khì rồi gắp thức ăn và một miếng to đoành. Mẹ tôi cũng bắt đầu dùng bữa. Nhưng riêng Thanh Mai cái tay vẫn để dưới bàn, chẳng thấy cầm bát ăn cơm gì cả.
- Sao vậy? - Mẹ tôi đặt bát xuống hỏi.
- Em mệt ở đâu à? – Tôi cuống quýt.
- Dạ không!
- Vậy sao không ăn đi! Hay phải để tôi mời?
- Dạ không ạ! – Thanh Mai vội vã cầm đũa lên, nhưng ngay tức khắc tôi và mẹ phải giật mình. Tay phải cô ấy một dòng máu chảy dài xuống cả cổ tay. Tôi vội kéo tay cô ấy lại. Một vết cắt sâu hoắm trên ngón tay trỏ.
- Em bị đứt tay sao không nói gì hả?
- Cái con bé này, đứt tay sao không nói một tiếng. Để máu chảy nhiều thế kia à.
“Hu hu…” – Cô ấy bật khóc trong sự ngỡ ngàng của cả mẹ và tôi. Nước mắt chảy ra như suối, ướt đầm đìa cả cổ áo.
- Con bé này, ai làm gì mà khóc như mưa thế? – Thanh Mai đưa cánh tay còn lại lên gạt nước mắt, nghẹn ngào:
- Con… sợ bác mắng con… hậu đậu, vụng về… nên bị đứt tay đau lắm cũng không dám nói! Huhu… con đau lắm! – Máu chảy đúng là càng lúc càng nhiều.
- Thằng Lâm, còn ngồi đấy làm gì? Lấy bông băng lại đây. – Tôi như sực tỉnh chạy như bay lên phòng lấy bông băng. Mẹ tôi tỉ mỉ chấm vết cắt bằng thuốc đỏ. Thanh Mai nước mắt vẫn chảy dài.
- Con bé này thật là! Đau một tí rồi nó khắc khỏi.
- Huhu…
- Đã bảo không khóc nữa rồi mà! Lớn từng này tuổi rồi còn khóc nhè.
- Bác ơi! Bác đừng mắng con! Con sợ lắm!
- Hả? - Mẹ tôi nhìn bộ dạng của Thanh Mai chỉ biết lắc đầu. – Con gái gì mà yếu đuối thế? - Mẹ tôi nghiêm mặt. – Không khóc nữa. Gìơ có con rồi, không được khóc không con nó sinh ra lại giống mẹ. Ơ hay… con bé này…

Chương 31: Tình yêu và trách nhiệm.
Hôm nay tôi và mẹ sẽ sang nhà Thanh Mai để nói rõ chuyện của chúng tôi. Hoá ra sáng ngày hôm qua, mẹ tôi và bà Thanh đã hẹn gặp nói chuyện với nhau. Tôi không biết có phép màu gì mà giữa hai bà mẹ khó tính có thể ngồi nói chuyện và đưa đến kết quả là có buổi nói chuyện giữa hai bên gia đình như ngày hôm nay.
Năm con người ngồi trong phòng khách. Tôi và Thanh Mai là căng thẳng hơn cả. Mẹ tôi nhìn tôi và Thanh Mai rồi bảo:
- Hôm qua, mẹ và bà Thanh đã nói chuyện với nhau. Thật sự mà nói cả mẹ và bà Thanh đều không bằng lòng với việc làm của hai con. Các con thật thiếu suy nghĩ và quá nông nổi. Các con đã phạm một sai lầm mà hai mẹ không thể chấp nhận. Hai con đã làm cho mọi người quá mệt mỏi và thất vọng. Mẹ luôn tự hào về con Lâm ạ, nhưng vì chuyện này mẹ thật sự thấy buồn. - Lời mẹ như cứa vào da thịt tôi. Tôi biết mình đã sai, quyết định này của tôi và Thanh Mai thật sự đã đi quá xa và chẳng thể dừng lại. Có lẽ đúng là nó quá nông nổi. Nhưng tôi không thể trách ai, tôi mới là kẻ đáng trách, một thằng đàn ông đã trưởng thành, đã 30 tuổi đầu lại có thể chấp nhận và đồng tình với kế sách chẳng mấy hay ho này của cô người yêu chưa học hết THPT. Nhưng chúng tôi thực sự yêu nhau! Người ta vẫn nói khi người ta yêu người ta thường mù quáng mà. Và chúng tôi dám chấp nhận tất cả vì tình yêu đích thực của mình.- Gìơ có nói thêm gì thì cũng đã muộn. Chuyện đã rồi. Con dại thì cái mang. – Bà Thanh thở dài. - Mẹ nào cũng muốn con cái mình tốt cả, nhưng nếu hai con đã quyết định đến với nhau, mẹ và bác Kim không can thiệp gì. Chỉ có điều, các con phải tự chịu trách nhiệm lẫn nhau. Cuộc sống gia đình có nhiều điều không dễ dàng như các con nghĩ. Nhất là giờ các con sắp làm cha làm mẹ. Các con phải biết bảo ban nhau, phải biết giữ gìn tình cảm vợ chồng, cũng như cùng nhau xây đắp hạnh phúc gia đình, nuôi dạy con cái. – Bà Thanh quay sang tôi. - Cậu Lâm thì không nói làm gì. Cậu đã có sự nghiệp nhất định. Nhưng còn con Thanh Mai nhà tôi, nó thì học hành không tốt, nghề nghiệp thì chưa có. Tôi nghĩ đó là gánh nặng cho cậu và cũng cho cả bà Kim nữa. Nhưng vì hai con đã gây hậu quả quá lớn, và cũng chính hai con muốn đến với nhau nên hai con phải tự chịu trách nhiệm. Mẹ cũng mong hai con biết lỗi lầm của mình và phải trưởng thành hơn nữa.
Tôi và Thanh Mai lặng im không nói gì cả. Những lời hai bà mẹ nói đủ để chúng tôi hiểu mình phải chịu trách nhiệm lớn thế nào. Nhưng chúng tôi cũng vui lắm, vì giờ tất cả có nghĩa là chúng tôi sẽ được chung sống với nhau. Tôi biết gánh nặng gia đình là rất lớn nhưng được sống với người mình yêu thì còn gì hạnh phúc hơn. Chúc cho lựa chọn của chúng tôi là không hề sai lầm!
Trước khi đám cưới được tổ chức, mọi người đã đề ra điều kiện cho chúng tôi đó là Thanh Mai phải thi đỗ tốt nghiệp. Đó cũng là điều tôi mong mỏi ở cô ấy. Tôi và Thanh Mai biết những kiến thức cô ấy có được thật sự quá mong manh cho việc đỗ tốt nghiệp. Vì vậy chúng tôi lại bắt đầu lao vào ôn luyện cho Thanh Mai. Thời gian thi chẳng còn nhiều nên cô ấy phải nỗ lực nhiều lắm. Nhìn cô ấy gầy hẳn bởi những đêm thức trắng để học bài, sáng lại vội vã đến trường, tôi thấy lòng mình nhoi nhói. Người ta vẫn nói sức mạnh của tình yêu lớn lắm! Mong rằng nó sẽ giúp cho Thanh Mai bé bỏng của tôi đủ sức để vượt qua giai đoạn khó khắn này!

___clubheo.nspro.biz______________
........1 người buông tay 1 người ngã .....
........1 người cat' bước 1 người đâu......
........1 người quay lưng 1 người khóc....
........1 người ra đi 1 người buồn ...........
........1 người đang quên 1 người nhớ.....
........1 người hạnh phúc 1 ngườii đau ...
........1 người ngồi đây lòng nhung nhớ ..
........1 người ngồi đó tựa vai ai..............
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
 

Chương 28: Kẻ điên!...Chương 29: Con yêu hai người thật nhiều!...Chương 30: Mít ướt!..Chương 31: Tình yêu và trách nhiệm.

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum: Bạn không có quyền trả lời bài viết
¢lüß ¶=¶ëø... :: Heo's "enTeRtainMenT" :: ♥ TràSữa TâmHồn ♥ -