¢lüß ¶=¶ëø...
Cần 1 thợ cao tay về Photoshop để làm baner riêng cho club


...... Hixx.. 1 mình Bo làm hông xuể......

thể lệ tuyển chọn cho chức hiệu " PS diễn đàn" là mọi người ai PS đc :
1 baner có pixels 832 x 320
1 theme có pixels 1024 x 768

ai làm đẹp hơn ý nghĩa và độc đáo cho ngôi nhà Heo chúng taz tuyễn người đó....

và sẽ có 1 BOX riêng dành cho người này quãn lý....
Và 1 người sữ dụng thành thào diễn đàn để điều hành cùng Bo..
Iu member Heo nhìu lắm lắm..
CHUXX..



Mọi chi tiết liên hệ YH : chiecquanxikhacten_anhvaem@yahoo.com.vn

------------------------------------------
[Heo]_BoBo_
Thank's

¢lüß ¶=¶ëø...

º•¤☼Fämïiÿ ¶=¶ëø☼¤•º
Trang ChínhGalleryĐăng kýĐăng Nhập
Tìm kiếm
 
 

Display results as :
 
Rechercher Advanced Search
Thống Kê
Hiện có 1 người đang truy cập Diễn Đàn, gồm: 0 Thành viên, 0 Thành viên ẩn danh và 1 Khách viếng thăm

Không

Số người truy cập cùng lúc nhiều nhất là 78 người, vào ngày Wed May 04, 2011 6:43 am
Latest topics
» Báo Danh Tại Đây....
Thu Jun 28, 2012 6:17 pm by

» siêu mẫu khoe đừng cong quyến rũ.....
Thu Jun 28, 2012 6:01 pm by

» Những câu trả lời "cười ra nước mắt" của học sinh
Wed May 30, 2012 7:30 pm by

» [Heo]_polao_ xin ra mắt
Tue May 22, 2012 7:36 pm by

» 1 ngay` di choi disneyword cua? AnDy
Wed May 09, 2012 6:59 pm by

» day^ la` nguoi` ban dau` tien khi AnDy den' Mi~
Mon May 07, 2012 7:45 pm by

» pe" zUn^^ hi`hi`
Mon Apr 30, 2012 1:10 pm by

» ANdy cùng zợ chém zó tập 2
Mon Apr 30, 2012 12:51 pm by

» Mot. dam" tang khong co' hau^.
Mon Apr 30, 2012 12:25 pm by


Share  | 
 

 Chương 25: Em có cách rồi mà! ...Chương 26: Gạo nấu thành cơm!...Chương 27: Bất lực!

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giả Thông điệp
[Heo]_AnDy_
ςãภђ รát 113
ςãภђ รát 113


Tổng số bài gửi : 444
Age : 25
Registration date : 31/08/2008

Bài gửiTiêu đề: Chương 25: Em có cách rồi mà! ...Chương 26: Gạo nấu thành cơm!...Chương 27: Bất lực!   Thu Dec 16, 2010 10:15 am

Chương 25: Em có cách rồi mà!
Tôi nghe mà như sét đánh bên tai. Cưới Thanh Trúc ư? Đó là điều không thể đối với cả tôi và Thanh Trúc mà cả hai bà mẹ đều không hiểu. Mỗi người chúng tôi đều có sự lựa chọn cho tình yêu của riêng mình, chúng tôi không thể cưới nhau, hoàn toàn không thể. Nhưng… biết làm sao để hai bậc phụ huynh hiểu đây?
Tôi mệt mỏi nằm dài trên giường, lấy cớ ăn cơm cùng đối tác rồi nên tôi bỏ cả cơm tối. Tôi rất sợ chuyện này sẽ ảnh hưởng đến kì thi tốt nghiệp sắp tới của cô ấy. Cô ấy đã học hành rất chăm chỉ, mặc dù lượng kiến thức cô ấy có được trong một tháng qua là vô cùng ít ỏi, thế nhưng điều đó không có nghĩa là sẽ hết hy vọng để cô ấy đỗ tốt nghiệp. Tôi muốn gọi điện cho Thanh Mai bởi có thể giờ này cô ấy cũng đã hay tin như tôi. Nhưng tôi cứ suy nghĩ mông lung mãi, tôi chẳng thể nào bấm số nổi. Nếu tôi gọi lúc này mà vẫn chưa có cách giải quyết khác nào khơi nên nỗi lo sợ cho cô ấy. Tôi không muốn người con gái tôi yêu phải khóc. Tôi quyết không để điều đó phải xảy ra, ít nhất là lần này.
Tôi gọi điện và mời Thanh Trúc uống cà phê để bàn chuyện đang xảy đến với chúng tôi. Thanh Trúc cũng có vẻ lo lắng chẳng kém gì tôi. Các bạn đừng ngạc nhiên vì sao Thanh Trúc lại phải lo lắng. Cô ấy có một ông người yêu giầu có, tài giỏi lại yêu cô ấy chân thành. Nhưng có một lý do mà cô ấy chưa thể nói với mẹ, đó là ông tổng giám đốc ấy còn có một đứa con riêng. Và bà Thanh với tự trọng và suy nghĩ của bà nhất định không thể đồng ý cho đứa con gái vừa xinh đẹp, nết na lại vừa giỏi giang chịu thiệt thòi như thế. Làm sao bà ấy có thể chấp nhận cho cô con gái yêu đi làm mẹ kế, làm kẻ thế chân cho ngươì vợ cả để nuôi dạy đứa con người ta được chứ. Thanh Trúc biết điều đó nên cô ấy không giám nói chuyện tình cảm của mình với mẹ. Và giờ đây cũng giống như tôi, cô ấy sợ sệt và lo lắng.
- Anh Lâm, em biết mình có lỗi với anh, nhưng em xin anh đó. Em không thể lấy anh! – Tôi biết chứ, Thanh Trúc cũng giống như mẹ không hề biết tôi đã yêu cô em Thanh Mai bé bỏng và tinh quái của cô ấy. Tôi cố gắng mỉm cười chấn an cô ấy.
- Thanh Trúc bình tĩnh đi em! Rồi ta sẽ có cách giải quyết. Anh nhất định cũng sẽ không lấy em đâu vì anh đã tìm thấy một nửa của mình rồi. – Thanh Trúc ngạc nhiên nhìn tôi, cô ấy chợt tươi tỉnh sắc mặt.
- Thế thì còn gì phải lo nữa. Anh chỉ cần nói là anh đã có người yêu và không thể lấy em với mẹ anh là được. Và việc chúng ta lấy nhau sẽ không xảy ra. – Đâu dễ như cô ấy nói chứ. Nếu tôi có thể công khai thì giờ tôi đã chẳng phải đau đầu thế này.
- Nhưng anh cũng giống như em, có lý do riêng không thể công khai người yêu với mẹ. Hơn nữa mẹ anh rất thích em.
- Em biết chứ, mẹ em cũng vậy, bà luôn miệng khen anh. Kêu anh vừa thành đạt, lại tử tế và lại còn chưa có vợ con. Em sợ lắm! Em và anh Chan chúng em yêu nhau. - Lần đầu tiên tôi thấy Thanh Trúc khóc. Phải rồi cô ấy cũng giống như bao phái yếu khác mà thôi.
Đã hơn một tuần rồi mà chúng tôi vẫn chưa tìm ra được cách giải quyết. Trong khi đó hai bà mẹ đã rục rịch chuẩn bị và lo liệu cho cái đám cưới viển vông của hai người. Thanh Mai biết chuyện nhưng cô ấy chẳng nói gì cả, vẫn vui cười như không. Nhưng tôi biết một điều là cô ấy buồn lắm bởi sáng nào gặp tôi cũng thấy mắt cô ấy sưng húp.
Đang còn chưa tìm ra cách giải quyết thì đùng một cái chúng tôi nhận được quyết định từ hai bà mẹ:
- Hai mẹ đã quyết định rồi, tháng 8 là tháng đẹp để tổ chức đám cưới cho hai con. Từ giờ đến lúc đó là còn 4 tháng nữa. Đủ cho cả hai con và chúng ta chuẩn bị.
Chúng tôi nhìn nhau chẳng nói một lời nào. Trong khi đó hai bà mẹ cứ vui vẻ với kế hoạch cưới xin mà chẳng hề nhận ra bầu không khí ảm đạm nơi ba đứa con.
Sự mệt mỏi trong tôi thấy rõ, tối thứ 7 nên tôi muốn đưa Thanh Mai đi chơi và cũng để xua tan đi sự mệt mỏi và bế tắc của chúng tôi. Vì chỉ có ở bên nhau chúng tôi mới có được sự vui vẻ và hạnh phúc. Chúng tôi lặng lẽ đi bên nhau. Bàn tay nhỏ bé của cô ấy siết chặt lấy tay tôi. Những cơn gió mùa hè thổi lùa, cái hiu quạnh càng xâm chiếm nhiều hơn.
- Anh ơi em muốn cưới anh!
- Anh cũng muốn lấy em và chỉ lấy mình em thôi!
- Vậy thì mình cưới nhau nhé!
Tôi lặng im và thở dài. Tôi muốn, muốn lắm chứ nhưng mọi chuyện lại chẳng dễ dàng chút nào. Thanh Mai siết tay tôi dừng lại.
- Anh không trả lời em sao? Anh có muốn cưới em trong năm nay không?
- Ý em là gì hả Thanh Mai?
- Là sẽ cưới em ngay sau khi em thi xong tốt nghiệp. 1 tháng nữa thôi.
- Em đùa đấy à? Làm sao có thể chứ Thanh Mai.
- Vấn đề chỉ là anh có muốn hay không thôi!
- Anh muốn, anh muốn! Ngay bây giờ nếu có thể anh cũng muốn lấy được em ngay. Thanh Mai ơi, anh yêu em nhiều lắm, anh không thể mất em hiểu chưa!
- Ừ vậy thì quyết định vậy nhé. Mình sẽ cưới nhau!
- Còn mẹ em và mẹ anh.
- Hì, em có cách rồi mà!

Chương 26: Gạo nấu thành cơm!
Vừa tới giờ nghỉ trưa, tôi đã tức tốc đến ngay “Khoảng Lặng”. Thanh Mai hẹn gặp tôi ở đấy. Tôi cũng nóng lòng không biết cô ấy có cách giải quyết gì. Chuyện ngày càng trở nên khó khăn khi mẹ tôi và bà Thanh đã bắt đầu liên lạc hết cho họ hàng và bạn bè thân thích. Rồi cả chuyện đặt sẵn đồ cưới, tìm địa điểm kết hôn nữa. Cái đầu tôi gần như muốn nổ tung. Tôi quá mệt mỏi rồi!
- Anh nhìn này! Thanh Mai chìa ra tờ giấy xét nghiệm thai nhi, đập ngay vào mắt tôi là dòng chữ: “Bệnh nhân: Hà Thanh Mai”. Tôi gần như chết lặng.
- Thế này là thế nào?
- Là em đã có thai. Anh ngốc thế! – Cô ấy thản nhiên đến như vậy sao? Cô ấy có thai? Có đùa không đó? Tôi cố lục lọi trong mớ kí ức hỗn độn của mình xem có tí gì khiến tôi hiểu ra chuyện gì đang xảy ra không!
- Em đùa đấy à? – Tôi gần như muốn quát lớn, mội vài ánh mắt trong quán quay ra nhìn chúng tôi.
- Anh bình tĩnh đi! Nếu em không có thai làm sao hai mẹ để cho chúng mình được lấy nhau!
- Vậy… vậy cái thai này là của ai? – Tôi cố chấn tĩnh mình.
- Là của em!
- Gì thế? - Lần này thì tôi quát lên thật sự! Gìơ không chỉ là một vài nữa mà là tất cả mọi ánh mắt trong quán đều nhìn chúng tôi. Chợt tôi thấy Thanh Mai bụm miệng cười.
- Anh tưởng em có thai thật à?
- Ý em là gì thế? Anh chịu hết nổi rồi, em đừng úp úp mở mở nữa!
- Hì, nhìn anh có vẻ phấn nộ nhỉ? – Sao tôi có thể không phấn nộ được chứ. Người con gái tôi yêu chìa ra tờ giấy xét nghiệm có thai mang tên cô ấy trong khi tôi và cô ấy chưa một lần chung chăn gối. Thử hỏi ai trong trường hợp như tôi có thể bình tĩnh được. – Gíây xét nghiệm giả đấy! – Cô ấy mỉm cười tinh quái. – Em có con bạn thân có bà chị gái là bác sĩ khoa sản mà. Em đã kể hết chuyện của chúng mình và nó đã cùng bà chị đồng ý giúp em.
- Liệu có ổn không?
- Anh yên tâm, mấy ngày hôm nay em đã trang bị hết những kiến thức cơ bản của một bà chửa là như thế nào rồi. Biểu hiện đầu tiên là buồn nôn, nghén đó…. rồi bù lu bù loa, nhiều lắm! Rồi đến lúc mình lấy nhau rồi, lo gì không có con thật chứ!
- Anh sợ mọi chuyện không dễ như chúng ta nghĩ đâu.
- Mẹ em và mẹ anh sẽ phản ứng dự dội chứ gì? Em nghĩ kĩ rồi. Thứ nhất, thể nào mẹ em cũng có ý định giết em và anh. Mẹ sẽ sống chết cho anh một trận, can tội dụ dỗ con cái nhà lành, may là đã qua tuổi vị thành niên từ tháng 1 vừa qua. – Tôi giật bắn mình nghĩ ra, ừ nhỉ may quá cô ấy đã đủ 18 tuổi rồi. – Hì, nhưng không sao, bị đánh mà được cưới nhau cũng không uổng anh nhỉ? – Cô ấy cười toe. – Cái này mới quan trọng, mẹ nào mà chả thương con, dẫu sao thì gạo nấu thành cơm rồi cũng chả thể thay đổi được, hì, mẹ tuy yêu chị Thanh Trúc hơn em nhưng cũng thương em nhiều lắm! Vì ai bảo em giống ba mà! Mẹ có đánh có chửi cũng phải bắt anh cưới em thôi.
- Nhưng còn mẹ anh. Mẹ anh…
- Mẹ anh không ưng em chứ gì?
- Ừ! – Tôi khẽ gật đầu buồn.
- Hì, em chả sợ. Chỉ cần anh yêu em là đủ. Với lại mẹ anh chẳng lẽ lại nỡ lòng nào bỏ đi đứa cháu nội của mình à? Mẹ anh tìm vợ cho anh chắc chắn là muốn có cháu bế rồi. Đúng không? - Ừ, không ngờ Thanh Mai cô ấy lại nghĩ được nhiều chuyện thế. Đúng là mẹ tôi muốn tôi lấy vợ nhanh vì dấu sao tôi cũng 30 tuổi rồi, mẹ tôi thì cũng đã già. Mà ở cái tuổi đã ngoài 50 ai mà chẳng muốn có cháu bế chứ.
Và thế là chúng tôi quyết định thực thi kế sách: “Gạo nấu thành cơm”. Tôi không biết có ổn không nữa, nhưng vì tình yêu chúng tôi buộc phải liều lĩnh thôi!
Hôm nay, mẹ tôi làm cơm mời ba mẹ *** Thanh đến ăn. Gìơ chúng tôi cứ như đã là một gia đình vậy. Đó cũng là cơ hội mà Thanh Mai bảo chúng tôi sẽ thi hành kế sách cho tình yêu.
- Thanh Mai ra ăn cơm đi con.
- Dạ! – Thanh Mai ngồi vào chỗ, chợt cô ấy bịt miệng chạy vào nhà vệ sinh. Mọi người lo lắng, tôi cũng giả vờ cùng mọi người chạy vào xem Thanh Mai thế nào. Bà Thanh, mẹ tôi, Thanh Trúc vô cùng lo lắng khi nhìn thấy Thanh Mai nôn oẹ. Phải công nhận là cô ấy đóng đạt. Mấy lần trước, lần nào tập thì cứ được nửa chừng là y như rằng cô ấy ôm bụng bò lăn ra cười. Thế mà lần này cô ấy không những mắt chảy nước (nguyên một lọ thuốc nhỏ mắt tôi đã chuẩn bị cho cô ấy) mà mặt mũi còn đỏ gay gắt. Tôi đỡ cô ấy vào phòng khách và không quên lỡ miệng nói câu: “Em lại khó chịu rồi à?”. Ba người còn lại nhìn chúng tôi chằm chằm, tôi giả vờ như mình vừa lỡ miệng rồi cứ dìu Thanh Mai đi tiếp. Trong lúc đó một tờ giấy rơi nhẹ nhàng từ trong túi quần Thanh Mai qua sự khéo léo điều khiển của cô ấy đáp nhẹ xuống đất trước 6 con mắt có thể dễ dàng trông thấy.

Chương 27: Bất lực!
Chúng toi^ vào đến phòng khách. Tôi vừa đỡ Thanh Mai ngồi xuống ghế thì điều gì mong đợi cũng đã đến. Bà Thanh tay cầm tờ xét nghiệm giận dữ:
- Thanh Mai, đây là cái gì? Thanh Mai sợ sệt nép vào người tôi:
- Anh ơi, anh nói đi, chúng mình không giấu được nữa rồi! Thanh Mai vừa dứt lời thì 6 con mắt lại đổ dồn vào tôi.
- Cậu Lâm, có chuyện gì giấu giếm cậu nói rõ đi! Cái tờ xét nghiệm có thai này là thế nào? – Bà Thanh gần như muốn ăn tươi nuốt sống tôi. Tôi lắp bắp:
- Cháu… cháu… xin… lỗi… Cháu… cháu… và… và Thanh Mai… đã… đã có… có… có… con với nhau ạ! “Chát”
- Một âm thanh kinh khủng vang lên. Khuôn mặt tôi lĩnh trọn cái tát nảy lửa, nổ đom đóm mắt và in hằn 5 đầu ngón tay của bà Thanh. Dù đã chuẩn bị sẵn tâm lý nhưng tôi vẫn bị sốc trước cái tát giáng trời của bà.
- Lâm! Mày vừa nói cái gì?
- Lần này đến lượt mẹ tôi điên! Tôi chưa kịp trả lời câu hỏi của mẹ tôi thì ngay lập tức thấy bà Thanh lao vào, lôi xềnh xệch Thanh Mai ra khỏi người tôi.
- Con Thanh Mai, mày ra đây, mày ra đây cho tao!
- Mẹ ơi! Con biết lỗi rồi!... Mẹ ơi!...
Tôi muốn giữ lấy cô ấy, nhưng bà Thanh đã ném ánh mắt giận giữ vào tôi:
- Cậu Lâm! Tôi nghĩ cậu là người tử tế nhưng hoá ra cậu cũng chỉ như bao thằng chó đểu khác. Tôi tưởng cậu hiền lành, tử tế, yêu con Thanh Trúc nhà tôi, ai dè cậu dám lừa gạt, dụ dỗ con Thanh Mai. Cậu là thằng *** ! Quân xấu xa! Thằng mất dậy!
- Bà Thanh! Dù gì thì tôi cũng là mẹ nó, bà chửi nó khác nào chửi vào mặt tôi hả? - Mẹ tôi giận dữ chả kém. – Bà phải xem lại con gái bà chứ! Con gái con đứa gì mà mới nứt mắt ra đã ngủ với trai! Gìơ mới ễnh bụng ra! Con trai tôi mà phải thèm đi dụ dỗ cái loại con gái như *** sao?
- Bà Kim! Bà…. Con Thanh Mai! Mày nghe rõ chưa? Mày bôi tro trát trấu vào mặt mẹ mày rồi đó con ơi! Mày đẹp mặt chưa? Mày nghe người ta chửi nhục chưa con? Tao… Tao phải đánh chết mày. – Bà Thanh gào lên rồi quay ra vớ ngay cái cán chổi vụt lia lịa vào Thanh Mai.
- Á! Á…. Mẹ ơi…. Đừng… Á… con đau lắm!... A… A…
- Tôi không thể chịu đựng thêm nữa, tôi lao vào ôm lấy Thanh Mai đỡ cho cô ấy những cái đòn đau đớn. Bà Thanh vẫn không chịu dừng tay mà vụt tới tấp vào cả tôi lẫn Thanh Mai. Thanh Mai ôm ghì lấy tối, nước mắt giàn dụa, răng cắn chặt để chịu những cái đánh mạnh từ cái cán chổi cứng nhắc. Tôi cũng siết chặt lấy cô ấy, giang người chắn đỡ cho cô ấy. Lần đầu tiên tôi cảm nhận nỗi đau thể xác lớn thế này. Không phải vì những cái vụt bầm người lên cơ thể tôi mà là trên cơ thể yếu ớt của Thanh Mai. Những tiếng gậy nện vào người như bọp nghẹt lấy tôi. Tiếng kêu đau chỉ còn đủ sức rung trong cuống họng của Thanh Mai khiến tôi đau đớn vô cùng.
Có lẽ bà Thanh sẽ không chịu dừng lại nếu như Thanh Trúc và mẹ tôi không chạy lại kéo bà ấy ra.
- Mẹ ơi đừng đánh nữa! Mẹ ơi, con xin mẹ! Đừng đánh em nữa!
- Bà Thanh! Bà không được phép đánh nữa! Bà không được đánh con tôi!
- Mẹ ơi! Thôi đi mà! Đừng đánh nữa!....
Cuối cùng, mẹ tôi và Thanh Trúc cũng lôi bà Thanh ra khỏi chúng tôi. - Con mất dậy! Đứa con gái mất nết!... – Bà Thanh lại gào lên! Thanh Mai ngước đôi mắt đẫm nước lên nhìn mẹ:
- Con yêu anh Lâm! Chúng con thực sự yêu nhau! Còn mẹ và bác Kim thì sao? Hai người chỉ biết làm theo ý mình nhưng có bao giờ để ý xem con cái mình có thực sự vui vẻ không? Hai người có quan tâm tới con cái không? Có biết anh Lâm, chị Trúc – hai người họ không có yêu nhau? Nhưng hai người cứ một mực, cứ tự sắp đặt và ép buộc tất cả! Con muốn lấy anh Lâm, con yêu anh ấy, con có con với anh ấy thì sai à?
- Mày!... Mày…. Nói gì? Tao cho mày ăn học mà mày nói với tao thế à? Mày nghe cho rõ đây, nhất định tao không bao giờ cho mày cưới rõ chưa? Có thai thì nạo! Tao không cần cái loại con như mày và cái thằng rể *** kia!
- Bà tưởng tôi cần cái loại con dâu như con gái bà sao? Có cho không tôi cũng không thèm! Cái loại con gái không biết nhục là gì!
- Mẹ! Mẹ đừng xúc phạm đến Thanh Mai như vậy? Cô ấy không đáng để mẹ làm như thế! Con yêu cô ấy! Và con sẽ lấy cô ấy! Mẹ không có quyền cấm đoán con! – Tôi khùng lên với những gì mà mẹ tôi đã nói về người con gái tôi yêu. Thanh Mai không đáng bị đối xử như thế! Cô ấy không phải là loại con gái như mẹ tôi nghĩ. Tôi yêu cô ấy và nhất định tôi chỉ lấy mình cô ấy thôi!
- Mày! Mày giỏi thì cứ lấy nó đi! Tao từ mày luôn!
- Mẹ!...
- Con Thanh Mai nhà tôi có thối tha thế nào cũng không bao giờ tôi thèm gả cho nhà bà!... Con Thanh Mai, đứng dậy về ngay cho tao! – Thanh Mai bị bà Thanh lôi đi. Đôi bàn tay tôi không thể nào giữ nổi bàn tay bé nhỏ, mong manh của cô ấy. Bởi sau tôi còn có sức mạnh ghìm chặt từ mẹ. Mẹ tôi ôm ghì lấy tôi, nhất quyết không cho tôi níu giữ người con gái tôi yêu. Thanh Mai cứ xa tôi dần, xa tôi dần. Những tiếng kêu yêu ớt của cô ấy vang lên, cào xé ruột gan tôi:
- Anh Lâm cứu em với!... Cứu em với…. Anh Lâm ơi.…

___clubheo.nspro.biz______________
........1 người buông tay 1 người ngã .....
........1 người cat' bước 1 người đâu......
........1 người quay lưng 1 người khóc....
........1 người ra đi 1 người buồn ...........
........1 người đang quên 1 người nhớ.....
........1 người hạnh phúc 1 ngườii đau ...
........1 người ngồi đây lòng nhung nhớ ..
........1 người ngồi đó tựa vai ai..............
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
 

Chương 25: Em có cách rồi mà! ...Chương 26: Gạo nấu thành cơm!...Chương 27: Bất lực!

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum: Bạn không có quyền trả lời bài viết
¢lüß ¶=¶ëø... :: Heo's "enTeRtainMenT" :: ♥ TràSữa TâmHồn ♥ -