¢lüß ¶=¶ëø...
Cần 1 thợ cao tay về Photoshop để làm baner riêng cho club


...... Hixx.. 1 mình Bo làm hông xuể......

thể lệ tuyển chọn cho chức hiệu " PS diễn đàn" là mọi người ai PS đc :
1 baner có pixels 832 x 320
1 theme có pixels 1024 x 768

ai làm đẹp hơn ý nghĩa và độc đáo cho ngôi nhà Heo chúng taz tuyễn người đó....

và sẽ có 1 BOX riêng dành cho người này quãn lý....
Và 1 người sữ dụng thành thào diễn đàn để điều hành cùng Bo..
Iu member Heo nhìu lắm lắm..
CHUXX..



Mọi chi tiết liên hệ YH : chiecquanxikhacten_anhvaem@yahoo.com.vn

------------------------------------------
[Heo]_BoBo_
Thank's

¢lüß ¶=¶ëø...

º•¤☼Fämïiÿ ¶=¶ëø☼¤•º
Trang ChínhGalleryĐăng kýĐăng Nhập
Tìm kiếm
 
 

Display results as :
 
Rechercher Advanced Search
Thống Kê
Hiện có 2 người đang truy cập Diễn Đàn, gồm: 0 Thành viên, 0 Thành viên ẩn danh và 2 Khách viếng thăm

Không

Số người truy cập cùng lúc nhiều nhất là 78 người, vào ngày Wed May 04, 2011 6:43 am
Latest topics
» Báo Danh Tại Đây....
Thu Jun 28, 2012 6:17 pm by

» siêu mẫu khoe đừng cong quyến rũ.....
Thu Jun 28, 2012 6:01 pm by

» Những câu trả lời "cười ra nước mắt" của học sinh
Wed May 30, 2012 7:30 pm by

» [Heo]_polao_ xin ra mắt
Tue May 22, 2012 7:36 pm by

» 1 ngay` di choi disneyword cua? AnDy
Wed May 09, 2012 6:59 pm by

» day^ la` nguoi` ban dau` tien khi AnDy den' Mi~
Mon May 07, 2012 7:45 pm by

» pe" zUn^^ hi`hi`
Mon Apr 30, 2012 1:10 pm by

» ANdy cùng zợ chém zó tập 2
Mon Apr 30, 2012 12:51 pm by

» Mot. dam" tang khong co' hau^.
Mon Apr 30, 2012 12:25 pm by


Share  | 
 

 Chương 19: Chú yêu cháu mất rồi! ...Chương 20: Khi người ta yêu!...Chương 21: Tôi là thầy giáo!.. Chương 22 : Ôi cô bé của tôi!

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giả Thông điệp
[Heo]_AnDy_
ςãภђ รát 113
ςãภђ รát 113


Tổng số bài gửi : 444
Age : 25
Registration date : 31/08/2008

Bài gửiTiêu đề: Chương 19: Chú yêu cháu mất rồi! ...Chương 20: Khi người ta yêu!...Chương 21: Tôi là thầy giáo!.. Chương 22 : Ôi cô bé của tôi!    Wed Dec 15, 2010 8:42 pm

Chương 19: Chú yêu cháu mất rồi!
Một tuần nay tôi không liên lạc với Thanh Trúc và cả cô bé Thanh Mai nữa. Chuyện giữa tôi và Thanh Trúc mẹ tôi vẫn chưa hay biết. Tôi sợ nếu nói ra bà chắc sẽ buồn lắm, dù sao thì Thanh Trúc cũng là mẫu con dâu lý tưởng của mẹ tôi mà. Mấy ngày này tôi vẫn đến công ty bình thường nhưng trong lòng luôn mang tâm trạng buồn dù tôi không hề để nó ảnh hưởng tới việc ở công ty.
Tôi nằm trên giường, trong lòng tôi nỗi buồn lại dâng trào. Tôi buồn vì chuyện giữa tôi và Thanh Trúc cũng nhiều nhưng nỗi buồn lo cho Thanh Mai còn nhiều hơn. Từ hôm đó tôi không liên lạc cho cô bé mặc dù rất lo cho cô bé. Thanh Mai đã vì tôi, vì đứng ra lên tiếng cho tôi mà bị ăn một cái tát như giáng trời của chị. Đã bao lần tôi mở điện thoại nhưng lần nào cũng vậy, tôi không đủ can đảm để bấm số cho cô bé. Tôi sợ một cái gì đó vô hình lắm mà tôi cũng không biết rõ. Tôi sợ sẽ làm cho tình cảm của cô bé và chị thêm bất ổn, tôi sợ sự thương hại hay cái cười cho một kẻ thật bại như tôi, và tôi sợ… gặp rồi tôi không biết phải nói gì với cô bé nữa. Nhưng trong suốt một tuần nay, tôi luôn nhớ tới cô bé, nhớ nhiều lắm. Nhớ ánh mắt sáng long lanh mỗi khi cô bé cười, nhớ giọng nói lanh lảnh của cô bé, nhớ cái cách kể chuyện cười đầy khôi hài của cô bé. Tôi nhớ lắm! Nhớ lắm!
Và nỗi nhớ đã vượt lên trên cả nỗi buồn, và sự sợ hãi lo âu, tôi mở máy gọi cho cô bé. Có tiếng nhạc chờ nhưng cô bé không nhấc máy, tôi quyết định gửi tin nhắn.
- “Thanh Mai, chú biết là cháu có cầm máy, chú lo cho cháu lắm! Hãy nhắn lại cho chú đi!”
Tới tận 30 phút sau tôi mới nhận được tin nhắn trả lời của Thanh Mai.
- “Cháu không sao đâu! Người đáng lo lúc này là chú mới phải!”
-“ Không, chú cũng không sao! Chú chỉ hơi buồn một chút nhưng chú lo cho cháu nhiều hơn! Chú muốn gặp cháu, ngay bây giờ được không Thanh Mai!” Đồng hồ đã điểm hơn 9 rưỡi tối, tôi và Thanh Mai không đến quán “Khoảng Lặng” như mọi khi mà chúng tôi đi bộ trên con đường cách nhà cô bé không xa. Cả hai chúng tôi im lặng đi bên nhau, chẳng ai nói một lời nào. Cái lặng im như giết chết tất cả. Nhìn cái dáng nhỏ bé, trầm tư không nói gì của Thanh Mai, tôi không thể kìm lòng. Tôi đưa tay nắm lấy tay cô bé. Cô bé chợt đứng khựng lại, nhìn tôi. Tôi mặc kệ, tôi vẫn cứ siết chặt lấy bàn tay mềm mại, ấm áp của cô bé và kéo cô bé bước đi. Thanh Mai im lặng bước đi bên tôi. Một lần nữa tôi không thể kìm nỗi lòng mình, tôi nhớ cô bé nhiều lắm, lúc này tôi mới nhận ra cô bé quan trọng với tôi nhường nào. Tôi muốn ôm ghì cô bé vào lòng, tôi muốn lấp đầy những khoảng trống cô đơn và nhớ mong trong lòng tôi, tôi muốn được cô bé sưởi ấm cho lòng mình, tôi muốn trao yêu thương cho cô bé! Tôi muốn và tôi muốn. Thanh Mai bé nhỏ đang nằm gọn trong vòng tay tôi. Cái ấm áp truyền đi khắp cơ thể. Tôi siết chặt cô bé vào lòng, để mái đầu cô bé tựa lên bờ ngực với trái tim đang đập mạnh mẽ của tôi. Và trong tiếng gió vang lên lời thì thầm: “Chú yêu cháu mất rồi!”

Chương 20: Khi người ta yêu!
Bây giờ cuộc sống tôi đã có phần bị xáo trộn. Tôi không còn là Lâm công việc nữa mà là Lâm đang yêu và đang được yêu, dù tình yêu đó vẫn được giấu kín, cả hai phía gia đình tôi và gia đình Thanh Mai đều không hay biết. Từ lúc nào tôi bỗng thấy sao thời gian trôi chậm thế, để đợi đến 10h tối tôi cứ phải đếm từng phút từng giây. 10h mới là lúc tôi được “hoạt động tình báo” với tình yêu của tôi.
-“Em yêu của anh đã nằm ôm gối chưa?”
- “Thuê bao quý khách vừa gọi hiện giờ đang chìm vào giấc ngủ say với bạch mã hoàng tử rồi!”
- “Chết thật, ngủ cái là đã mơ tới anh rồi à!”
- “Anh mà là bạch mã hoàng tử của em sao? Chả giống tẹo nào! BM của em đẹp trai, trẻ tuổi, tài cao. Còn anh thì rõ già!”
- “Anh già thì mặc anh già – Anh chưa có vợ vẫn là trai tân!”
- “Trai tân thì mặc trai tân – Anh 30 tuổi cũng gần ê (ế) rồi!”
- “Anh mà ế anh cũng không cho em lấy ai đâu! Vì em là của anh mà!”
- “Ai thèm là của anh hả? Chỉ có anh là của em, còn em là của riêng em thôi!....”
-“….”
Chúng tôi hoạt động tình báo như thế đó, có lẽ với người ngoài thì nghĩ chúng tôi thật dở hơi, nói toàn chuyện linh tinh, nhưng khi yêu là thế đó. Nếu không tin, bạn thử ngẫm lại hoặc ít ra thì thử yêu đi khác biết!
- “Anh ơi em buồn ngủ!” - “Chán thế, nhưng thôi, muộn rồi, em ngủ đi mai còn đi học! Chúc tình yêu của anh ngủ ngon!”
- “Em không ngủ được, anh hát ru em ngủ đi!” Lần nào cũng vậy, cô ấy thích nghe tôi hát ru ngủ lắm. Nũng nịu thế thôi chứ tôi cá là nhắm mắt cái là cô ấy ngủ tít tới tận sáng, súng nổ bên tai cũng không biết! Và thế là tôi lại phải một mình ngồi trên bàn làm việc, mở cái cuống họng và cất lên cái giọng hát vốn dở ẹc của tôi. Thật kì lạ, hát cho người mình yêu có khác, tôi hát hay và truyền cảm lắm! Sức mạnh của tình yêu lớn thật!
“Bé ơi, ngủ đi, đêm đã khuya rồi
Để những giấc mơ còn mãi bên em
Bé ơi ngủ ngoan, trong tiếng ru hời
Tình - yêu - của - anh cùng bay vào giấc mơ
À ơi, à ơi, à à ơi…. Chúc bé ngủ ngon!...”
Tôi quay trở lại với những chồng giấy tờ, kế hoạch và những bản hợp đồng. Nhưng lúc này tôi biết, đang có một cô bé nằm ôm gối và chìm vào giấc ngủ với đôi môi đang mỉm cười. Cả cô bé và tôi đều đang yêu!

Chương 21: Tôi là thầy giáo!
Thanh Mai sắp thi tốt nghiệp rồi mà tình hình học tập của cô ấy có vẻ rất tệ. Tôi biết Thanh Mai học không giỏi và việc theo kịp chương trình cùng các bạn ở lớp học thêm là rất khó nói gì ở trên lớp. Mà theo như Thanh Mai thì việc đi học thêm của cô ấy chỉ là lấy lệ, vì bà Thanh bắt chứ đứa con gái nào có hiểu được gì mà muốn đi học. Với cô ấy việc đó chỉ có một ý nghĩa duy nhất là tra tấn cô ấy thôi. Tôi không thể để cho việc này cứ tiếp tục như thế được. Vì bây giờ, Thanh Mai là tất cả với tôi, tôi yêu và tôi lo cho cô ấy! Cô ấy có thể không thi đại học nhưng cô ấy phải tốt nghiệp THPT.
- Anh sẽ tìm cho em một gia sư riêng? Được không? – Tôi vừa dứt lời làm Thanh Mai đang ăn kem bỗng ho sặc sụa. Cô ấy bị sặc. – Em có sao không?
- Không!... – Cô ấy nhăn nhó – Sao lại thuê gia sư riêng cho em?
- Vì em đi học thêm cũng như không. Mà em sắp thi tốt nghiệp rồi.
- Em không học đâu! Em ghét học! Ngày trước mẹ cũng thuê gia sư riêng cho em rồi! Không hiệu quả mới cho đi học thêm để cùng bạn cùng bè.
- Trời! Tôi phải làm thế nào đây.
- Vậy anh sẽ là gia sư cho em!
- Hả???????
Tôi không hiểu sao tôi lại quyết định như vậy. Nói thật đó là điều chỉ mới thoáng qua trong đầu tôi. Thôi thì đành đâm lao phải theo lao vậy, vì Thanh Mai cô ấy đã gật đầu đồng ý ngay! Chắc tại thầy giáo là tôi. Ờ thì là tình yêu của cô ấy mà. Vậy thì càng có thêm thời gian chúng tôi ở bên nhau. Chắc cô ấy nghĩ thế. Gìơ tôi mới nhận ra sáng kiến của mình cũng không tồi. Nhưng… thôi chết, tôi biết dạy cô ấy vào lúc nào được và dạy ở đâu chứ? Tôi thì phải đi làm cả sáng lẫn chiều, tối thì rảnh đấy nhưng biết dạy cô ấy ở đâu? Ở nhà một trong hai đứa thì rất tốt nhưng đó là điều không thể. Còn vì sao chắc mọi người biết rồi đấy! Chúng tôi đành gác việc này chờ xem xét tìm cách giải quyết. Tôi vừa mới đi làm về đã thấy mẹ tôi mặt mày rạng rỡ.
- Con đi làm về rồi à?
- Có chuyện gì mà mẹ vui thế?
- Hôm tới mẹ sẽ cùng bà Thanh đi Sài Gòn chơi một tháng. – Tôi ngạc nhiên không hiểu chuyện gì! – Bữa trước bà Vân - người bạn rất thân của mẹ và bà Thanh, lên đây chơi tình cờ thế nào mẹ và bà Thanh gặp lại được bà ấy, mừng vui lắm. Hôm nay nhận được điện của bà ấy, bà ấy về nhà rồi, quyết định thế nào cứ khăng khăng mời bọn mẹ xuống chơi ở một tháng!
Tôi không biết là nên vui hay nên buồn đây? Mẹ tôi đi ai lo cơm nước, quần áo và mọi thứ cho tôi? Từ trước tới giờ tôi chỉ biết đi làm kiếm tiền chứ nào có mó tay vào những công việc ở nhà chứ? Một tháng? Tôi biết sống ra sao? Đang buồn lo, chợt tôi nhớ tới Thanh Mai. Ôi đúng rồi, trời phục hộ chúng tôi. Đây là điều may mắn chứ nào có buồn phiền gì?
Thế là ngay sau khi tiễn mẹ tôi và bà Thanh ra sân bay trở về, tôi và Thanh Mai quyết định mở tiệc ăn mừng. Mừng gì ư? Mừng những ngày tiếp theo đây chúng tôi sẽ được ở bên nhau nhiều hơn. Thế là giờ tôi sắp là một ông thầy giáo hạnh phúc nhất vì có được một cô học trò bé bỏng, đáng yêu, cô học trò mà thầy giáo yêu nhiều, nhiều lắm!

Chương 22 : Ôi cô bé của tôi!
Tôi đi làm từ sáng cho đến chiều. Trong khi đó, Thanh Mai sáng thì tới lớp, chiều thì cúp học thêm. Thời gian đó cô ấy đến nhà tôi, không xem phim thì cũng ngủ, không ngủ thì vào phòng tôi nghịch ngợm, trang trí lung tung và đảm bảo sẽ mở nhạc, leo *** tôi và nhảy ầm ầm. Cô ấy bảo là thích cái giường tôi lắm, êm mà lại không bị lún mỗi khi cô ấy nhảy nhót và giải trí. Tôi nghĩ chả mấy mà tôi phải thay giường mới!
- Anh về rồi à? – Cô ấy hễ cứ nghe thấy tiếng xe tôi từ ngoài cổng là y như rằng dù ở bất kì đâu cũng sẽ phi như bay ra đón tôi ở phòng khách và câu đầu tiên luôn là “anh về rồi à”, đính kèm là một nụ cười tươi rói khiến bao mệt mỏi của công việc trong tôi như tan biến hết.
- Ừ - Rồi ngay sau cái gật đầu là thể nào tôi cùng choàng tay ôm lấy cô ấy. Tôi nhớ cô ấy lắm chứ. Tại cô ấy thoả thuận: khi tôi làm việc thì không được nhắn tin tán gẫu với cô ấy, phải chăm chỉ làm việc để kiếm thật nhiều tiền sau này còn đủ tiền rước cô ấy về mà nuôi. Thế nhưng cô ấy cũng ghê gớm lắm, ôm thì cho tôi ôm thôi chứ hễ tôi mà lân la thơm lên má hay là lên cổ là y như rằng cô ấy kéo tay tôi ra ngay và khoanh tay trước ngực, cái môi bặm lại, đôi mắt nhìn tôi nghiêm nghị: “Cấm đó!” Những lần như thế tôi giống như đứa trẻ biết lỗi phải đứng khoanh tay trước mẹ! Ừ, mà tôi thấy cô ấy có nhiều điểm giống mẹ tôi lắm! Ôi tình yêu của tôi, yêu thế không biết!
Nhưng ngay sau khi tôi trở lên phòng là y như rằng cô ấy sách cặp chuồn về lúc nào không biết. Và thể nào cũng để trên bàn một mẫu giấy nhắn: “Anh yêu, chịu khó trải lại ga giường giùm em ná; hôm nay nhỡ tay em làm vỡ mất một cái cốc rồi!” Hay “Anh ơi em xin lỗi, cái điều khiển ti vi em chót làm rơi thế là không điều khiển được nữa! Anh đừng giận em ná! Yêu nhiều lắm! Chụt chụt!”. “Em không bít gì đâu, cái loa đang chạy tự dưng tịt” và sự thật là cái dàn loa bị hỏng do mở volum quá lớn!
Và buổi tối là lúc chúng tôi trở thành thầy và trò thực sự. Cô ấy đúng là rất kém, nhất là môn toán. Cũng may toán là lĩnh vực cực đỉnh của tôi. Cô ấy những lúc bình thường thì đáng yêu lắm, nhưng lúc học thì tệ không gì bằng. Trong khi tôi thao thao bất tuyệt giảng bài thì cô ấy hết nghịch tóc lại vẽ nhăng vẽ cuội, hết ngủ gà ngủ gật lại say sưa ngắm tôi.
“Cốc”
- Á! Sao anh đánh em? – Cô ấy xoa chán phụng phịu.
- Em có chịu học hành tử tế không vậy? Học thế này sao mà hiểu được gì!
- Em ứ thèm học nữa! Anh đánh em đau thế! Em ứ thèm học nữa! – Cô ấy giận dỗi giơ tay chỉ vào cái vết đỏ hơi sưng ở chán!
- Thôi anh xin lỗi mà! Anh thương! Nhưng em phải chịu khó học chứ!
- Ứ chịu!
- Thôi mà! Thương nè thương nè! – Những lần như thế tôi phải giở chiêu “mật ngọt chết ruồi”. Tôi phải kéo đầu cô ấy lại và thơm nhẹ lên chỗ đau đó và thì thầm bên tai: “Yêu lắm cơ! Nhưng phải học chứ! Có thế mới yêu hơn chứ! Học đi, tí anh cho đi ăn kem”.
Hiệu quả tức thì đó. Mỗi khi tôi giở chiêu đó là y như rằng cô ấy lại ngoan ngoãn ngồi học bài, lắng nghe mọi lời tôi giảng dù tôi giảng 10 thì cô ấy chỉ hiểu 1,2. Nhưng thôi còn hơn là không biết tí gì! Tối thứ 7 là lúc tôi và cô ấy tự cho phép mình có một không gian riêng cho tình yêu. Cô ấy không bao giờ chịu đi ô tô mà toàn bắt chúng tôi phải đi bộ. Cô ấy rất thích nắm bàn tay tôi và kéo chạy trên con đường đầy gió và ánh đèn cao áp chiếu xuống. Hay một tay nắm lấy bàn tay tôi một tay vịn vào cánh tay chắc khoẻ của tôi và tực đầu lên đó rồi dạo bước đi bên tôi. Những lúc như thế tôi luôn thấy lòng ấm áp và tràn đầy hạnh phúc.
- Anh ơi! Mình đến “Khoảng lặng” đi! – Tôi khẽ gật đầu siết chặt bờ vai cô ấy hơn. – Nhưng em mỏi chân rồi! Anh cõng em nhé!
Và thế là trên con đường đầy gió và ánh đèn cao áp, có một anh chàng cao lớn cõng một cô bé với mái tóc buộc bổng khẽ bay trong gió. Cô bé với nụ cười trên môi và đôi mắt vẫn luôn sáng ngời. Cô bé có trái tim đang đập cùng một nhịp đập với chàng trai.

___clubheo.nspro.biz______________
........1 người buông tay 1 người ngã .....
........1 người cat' bước 1 người đâu......
........1 người quay lưng 1 người khóc....
........1 người ra đi 1 người buồn ...........
........1 người đang quên 1 người nhớ.....
........1 người hạnh phúc 1 ngườii đau ...
........1 người ngồi đây lòng nhung nhớ ..
........1 người ngồi đó tựa vai ai..............
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
 

Chương 19: Chú yêu cháu mất rồi! ...Chương 20: Khi người ta yêu!...Chương 21: Tôi là thầy giáo!.. Chương 22 : Ôi cô bé của tôi!

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum: Bạn không có quyền trả lời bài viết
¢lüß ¶=¶ëø... :: Heo's "enTeRtainMenT" :: ♥ TràSữa TâmHồn ♥ -