¢lüß ¶=¶ëø...
Cần 1 thợ cao tay về Photoshop để làm baner riêng cho club


...... Hixx.. 1 mình Bo làm hông xuể......

thể lệ tuyển chọn cho chức hiệu " PS diễn đàn" là mọi người ai PS đc :
1 baner có pixels 832 x 320
1 theme có pixels 1024 x 768

ai làm đẹp hơn ý nghĩa và độc đáo cho ngôi nhà Heo chúng taz tuyễn người đó....

và sẽ có 1 BOX riêng dành cho người này quãn lý....
Và 1 người sữ dụng thành thào diễn đàn để điều hành cùng Bo..
Iu member Heo nhìu lắm lắm..
CHUXX..



Mọi chi tiết liên hệ YH : chiecquanxikhacten_anhvaem@yahoo.com.vn

------------------------------------------
[Heo]_BoBo_
Thank's

¢lüß ¶=¶ëø...

º•¤☼Fämïiÿ ¶=¶ëø☼¤•º
IndexGalleryĐăng kýĐăng Nhập
Tìm kiếm
 
 

Display results as :
 
Rechercher Advanced Search
Thống Kê
Hiện có 2 người đang truy cập Diễn Đàn, gồm: 0 Thành viên, 0 Thành viên ẩn danh và 2 Khách viếng thăm

Không

Số người truy cập cùng lúc nhiều nhất là 78 người, vào ngày Wed May 04, 2011 6:43 am
Latest topics
» Báo Danh Tại Đây....
Thu Jun 28, 2012 6:17 pm by

» siêu mẫu khoe đừng cong quyến rũ.....
Thu Jun 28, 2012 6:01 pm by

» Những câu trả lời "cười ra nước mắt" của học sinh
Wed May 30, 2012 7:30 pm by

» [Heo]_polao_ xin ra mắt
Tue May 22, 2012 7:36 pm by

» 1 ngay` di choi disneyword cua? AnDy
Wed May 09, 2012 6:59 pm by

» day^ la` nguoi` ban dau` tien khi AnDy den' Mi~
Mon May 07, 2012 7:45 pm by

» pe" zUn^^ hi`hi`
Mon Apr 30, 2012 1:10 pm by

» ANdy cùng zợ chém zó tập 2
Mon Apr 30, 2012 12:51 pm by

» Mot. dam" tang khong co' hau^.
Mon Apr 30, 2012 12:25 pm by


Share  | 
 

 Chương VII: Khoảng lặng.&&&& Chương VIII: Một ngày vui vẻ.

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giả Thông điệp
[Heo]_AnDy_
ςãภђ รát 113
ςãภђ รát 113


Tổng số bài gửi : 444
Age : 25
Registration date : 31/08/2008

Bài gửiTiêu đề: Chương VII: Khoảng lặng.&&&& Chương VIII: Một ngày vui vẻ.   Wed Dec 15, 2010 11:04 am

Suốt cả tuần đấy, tôi ko liên lạc gì với Thanh Trúc nữa. Vì tôi biết cô ấy sẽ ko thể chấp nhận một kẻ đã bỏ em cô ấy ở lại trong khi cô ấy đã có lời nhờ. Hơn nữa, tôi cá rằng con nhỏ sẽ thêm mắm thêm muối, rồi kêu than, trách móc, chê bai tôi với chị nó, chứ đằng nào nó chịu nói tốt cho tôi. Và tôi trở lại với cái guồng quay công việc của mình, trở lại là mình như xưa - một con người của công việc.

Tôi đi qua quán cà phê “Khoảng Lặng” – chính là cái quán cà phê đã gây ra bao nhiêu rắc rối cho tôi. Cũng gần một tuần nay tôi chẳng ghé vào đó nữa. Tôi ko muốn gặp lại con nhỏ Thanh Mai. Nhưng, hôm nay thật lạ, hình như quán ko có khách, vắng teo. Tự dưng tôi muốn vào, ko phải chỉ để thưởng thức cốc nâu đen mà tôi thích cái “khoảng lặng” của nó.

Tôi bước vào, ơn trời, ko có con nhóc ở đó, cái bàn quen của nó vẫn trống trơn, im lìm như bao cái bàn khác. Tôi cũng chẳng hiểu vì sao nữa, tôi đã tiến đến và ngồi cái bàn ấy. Tôi gọi một cốc nâu đá như mọi khi và từ từ thưởng thức nó. Gìơ tôi mới để ý, đúng là chỗ này có tầm nhìn thật đẹp. Ngồi ở đây có thể nhìn ra cái bãi đất trống, nói là trống chứ ngập tràn cỏ với hoa dại, nhưng đẹp đến lạ lùng. Có một cái gì khiến cho con người ta thấy khoan khoái đầu óc, thấy muốn hoà mình vào thiên nhiên. Có lẽ bữa trước nhìn thấy con nhỏ hướng đôi mắt xa xăm chắc là nó cũng đang giống tôi lúc này, đang tận hưởng một cảm giác thật lạ.

- Lại gặp chú! – Tôi giật mình bởi cái tiếng lanh lảnh quen thuộc của một con nhóc mà tôi gần như chẳng thể quên nổi. Đúng là nó, tai hại thật, cứ tưởng được yên bình, ko phải đụng mặt với nó cơ.
- Thì quán có của riêng cô bé đâu!
- Cũng phải! – Nói rồi con bé kéo ghế và ngồi xuống. Nó trống tay lên cằm, hướng đôi mắt nhìn ra cửa kính, nơi bãi đất kia. – Chú cũng thấy nó đẹp phải ko?
- Ừ.
- Cháu thích cái bàn này cũng vì nó đấy!
- Chú cũng vừa đoán ra điều đó.
- Cháu thích sự bình yên của nó, cả cái khoảng lặng của quán này nữa.
- Nhưng chú nhìn cháu lại nghĩ sự sôi động hợp với cháu hơn!
- Ai cũng nghĩ thế, nhưng đó chỉ là bề ngoài, à mà ko, đúng là cháu thích sự ồn ào, náo nhiệt… nhưng đôi khi cũng cần cho mình một khoảng lặng chứ chú! - Lần đầu tiên tôi thấy nó nói chuyện có chiều sâu đến vậy.

Suốt từ lúc đó cho đến khi chúng tôi rời khỏi bàn, chả ai nói gì với ai cả. Nó cứ ngắm cái
bãi đất ấy mãi thôi, còn tôi cũng chẳng biết mở lời nó với nó thế nào. Nói thực vụ bỏ nó lại ở nhà hàng Pháp giờ nghĩ lại tôi thấy mình cũng sai. Có lẽ vì vậy mà tôi chẳng thể mở lời được.
- Chú đèo cháu về nhé!
- Hả?
- Thôi coi như cháu chưa nói gì vậy. Thôi cháu về trước đây.
- Khoan đã. Để chú đưa về!

Ngồi trên xe tôi, con bé vẫn lặng im chẳng nói câu gì.
- Có vẻ ai đó đang buồn! – Nó quay sang nhìn tôi với ánh mắt tròn xoe, cứ như là lạ lẫm lắm. Tôi đưa mắt nhìn lại nó như dò hỏi. Nó quay mặt đi, hướng đôi mắt ra cửa kính xe.
- Cháu chia tay với bạn trai!

“Kít….” - Chiếc xe phanh kít lại, cả tôi và nó đều dúi dụi về phía trước. Nó nhăn nhó:
- Chú sao thế? – Tôi cũng chả hiểu mình sao nữa. Nhưng nói thật là tôi qúa sốc, tại sao nó lại có thể nói chuyện đó với tôi chứ. Một kẻ mà có lẽ nó cũng ghét cay ghét đắng như tôi ghét nó vậy.

Chương VIII: Một ngày vui vẻ.

- Chú có muốn vào nhà chơi ko? – Tôi ngạc nhiên trước lời mời của nó, nhưng còn ngạc nhiên hơn bởi câu nói tiếp theo. – Có chị cháu ở nhà đấy!
- Ý cháu là gì?
- Một tuần rồi, bộ chú ko muốn gặp chị cháu sao? Cháu tưởng chú thích chị cháu? – Tôi lại một lần nữa, ngơ ngác ko hiểu ý nó. Nó có phải là con nhỏ phá đám mà tôi từng biết ko? Rồi tôi cố tỏ ra bình thường.
- Chú nghĩ lúc này chắc chị cháu ko muốn gặp chú.
- Vì vụ bỏ rơi cháu ở nhà hàng Pháp tuần trước?
- Ừ.
- Chú yên tâm. Chị cháu ko hề biết chuyện đó đâu.
- Gì vậy?
- Chú chậm hiểu thế hả? – Nó nhăn mặt. – Cháu đâu phải là một kẻ xấu tính như chú nghĩ chứ. Cháu ko phải là một kẻ thích mách lẻo, chú biết chưa! Thôi tóm lại là chú có muốn vào ko? Cho chú 2 giây suy nghĩ và trả lời. Thời gian bắt đầu!
- Có… có… - Tôi ko hiểu tại sao lúc đấy tôi lại cuống lên như thế! Và con bé bụm miệng cười lắc lẻ.
- Hì… Cháu biết mà!... Mà này, đây là cháu chỉ trả ơn cho chú vì việc hôm nay đưa cháu về và bữa thanh toán giùm cháu đồ ăn ở quán cà phê “Khoảng Lặng” lần trước thôi. Sau hôm nay, cháu lại trở về là cháu đấy. Muốn tán chị cháu, phải hỏi ý kiến cháu đã!... – Tôi ******** mặt ra trước những gì nó nói. – Chú ko vào à? Đực mặt ra đấy làm gì thế? - Trời, giờ thì đúng là nó rồi – con nhỏ khó ưa mà tôi biết.

Tôi vào nhà với sự chào đón nồng nhiệt của bà Thanh và sự vui vẻ của Thanh Trúc, riêng con nhỏ Thanh Mai, nó đưa tôi vào nhà rồi bỏ thẳng lên phòng, ở lì trên đó cho đến khi tôi về cũng chẳng thèm xuống chào một câu. Mà thôi, dẫu sao thì hôm nay tôi cũng biết ơn nó rất nhiều. Ko ngờ, tôi lại nghĩ xấu cho nó thế. Tôi thấy tiếc vì mình đã bỏ lỡ hẳn một tuần ko liên lạc gì với Thanh Trúc. Cũng may cô ấy ko trách gì tôi cả, mà bù lại thấy tôi đến chơi cô ấy với mẹ còn tiếp đãi vô cùng nồng hậu. Nói thật, ngay lúc đó tôi ước gì có thể trở thành rể nhà này!

Hình như bà Thanh đã gọi điện phôn cho mẹ tôi rồi hay sao mà tôi vừa về đến nhà đã thấy mẹ tôi mặt mày hớn hở:
- Con trai, hôm nay mọi chuyện tốt đẹp chứ?
- Ý mẹ là sao?
- Thì còn ý tứ gì vào đây nữa. Bà Thanh vừa điện thoại cho mẹ, bảo con vừa từ nhà bà ấy về. Con đến chơi với Thanh Trúc à?
- Gần như là vậy mẹ ạ. Mà thôi, chưa có gì mà mẹ đã mừng quýnh như thế rồi!
- Sao ko mừng đc chứ? Mẹ là mẹ ưng con bé Thanh Trúc rồi đó. Mày mà ko lấy được con bé thì liệu hồn. - Mẹ tôi mắng yêu tôi, rồi bà lại tất bật với những kế hoạch và dự định cho tương lai mà tôi chắc chắn rằng đã có sự xuất hiện của Thanh Trúc trong đó.

Tối hôm đó tôi đã điện thoại nói chuyện với Thanh Trúc tới gần một tiếng đồng hồ. Tôi ko biết tại sao tôi lại có thể nói đc nhiều chuyện đến thế, mặc dù chỉ toàn là chuyện công việc mà thôi. Nhưng dấu sao được nghe giọng nói ngọt ngào và êm dịu của cô ấy là tôi vui lắm rồi. Đặc biệt lại ko có sự chen ngang phá đám của con bé Thanh Mai. Có lẽ nó giữ đúng lời hứa, thả cho tôi một buổi hôm nay, bắt đầu từ ngay mai nó lại trở về là một con bé khó ưa đối với tôi. Ước gì thời gian ngừng trôi nhỉ!

___clubheo.nspro.biz______________
........1 người buông tay 1 người ngã .....
........1 người cat' bước 1 người đâu......
........1 người quay lưng 1 người khóc....
........1 người ra đi 1 người buồn ...........
........1 người đang quên 1 người nhớ.....
........1 người hạnh phúc 1 ngườii đau ...
........1 người ngồi đây lòng nhung nhớ ..
........1 người ngồi đó tựa vai ai..............
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
 

Chương VII: Khoảng lặng.&&&& Chương VIII: Một ngày vui vẻ.

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum: Bạn không có quyền trả lời bài viết
¢lüß ¶=¶ëø... :: Heo's "enTeRtainMenT" :: ♥ TràSữa TâmHồn ♥ -